Chuyển đến nội dung chính

ĐỌC ĐI, XEM CÒN NGỦ ĐƯỢC KHÔNG?

ĐỌC ĐI, XEM CÒN NGỦ ĐƯỢC KHÔNG?
1. Nhiều người nói sao tôi phải khổ sở lăn lội vậy. Tôi chỉ cười nhẹ cho qua. Có lẽ người ta không hiểu cảm giác xài đồng tiền mình tự tay kiếm được sung sướng thế nào đâu.
2. Làm một bài toán nhỏ. Cứ tính trung bình bét nhất bố mẹ nuôi bạn hết 2 triệu, đến năm 20 tuổi bạn đã ngốn bét nhất nửa tỷ rồi đấy! Ra trường không cố gắng lập nghiệp lương lèo bèo 4,5 triệu nuôi thân chưa đủ thì đòi báo đáp ai? Không cố gắng là bất hiếu.
3. Bạn sinh ra trong một gia đình nghèo, đó không phải lỗi của bạn. Nhưng nếu đời bạn, đời con cháu bạn vẫn nghèo thì đó là lỗi của bạn rồi.
4. Tôi muốn làm chủ cuộc đời mình chứ không phải dùng sắc đẹp để làm cây tầm gửi. Cuộc sống này vốn khắc nghiệt nhưng bạn có não mà?
5. Cố gắng để gặp được người ưu tú với mình. Nồi nào thì úp vung đấy!
6. Có tiền chưa chắc đã vui nhưng không có tiền chắc chắn buồn và còn hèn nữa. Tôi chọn tiền.
7. Để sau này, có mệt mỏi thì vẫn sẵn tiền trong tài khoản, muốn đi đâu thì đi, hết mệt mỏi phiền toái thì về.
8. Sau này, shopping hay mua đồ gì cũng không cần cân đo đong đếm, xem giá lên xuống, không phải lặn lội săn hàng Sale.
9. Để ba mẹ kể về tôi bằng một giọng rất tự hào.
10. Nếu là đàn ông, bạn có nỡ lòng nào để vợ con sống trong căn nhà thuê tạm bợ, thiếu ăn thiếu mặc. Không chịu cố gắng tốt nhất nên khổ 1 mình, đừng kéo thêm 1 dây truyền trong vòng xoáy nghèo khổ nữa!
11. Nếu là phụ nữ tôi phải có một căn nhà riêng, tự lập tự chủ kinh tế. Để sau này nếu có cãi nhau với chồng, không phải vác mặt về nhà mẹ đẻ khóc lóc khiến bố mẹ già phải lo lắng bận tâm.
12. Vì tôi muốn con tôi sau này phải được học ở ngôi trường tốt nhất, ăn uống dinh dưỡng đầy đủ nhất.
13. Để không phải nhìn mặt kẻ khác mà sống. Bây giờ chịu cúi đầu, sau này nhất định phải ngẩng thật cao.
14. Nếu bạn không muốn vất vả kiếm tiền, thì bạn sẽ phải chật vật tiết kiệm tiền, ăn uống tiêu xài cái gì cũng hà tiện. Cuộc sống công bằng theo cách đấy!
15. 99% người nói bạn sẽ thất bại nhưng không phải chúng ta đang cố gắng vì 1% đó sao?
Dành cho những ai đọc đến dòng này “Đừng chọn cách sống an nhàn trong những năm tháng còn có thể chịu khổ được
Nguồn: Trinh Phạm

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

TRÍ TUỆ TAM QUỐC

TRÍ TUỆ TAM QUỐC: LẬP NGHIỆP HỌC LƯU BỊ, QUẢN NGHIỆP HỌC TÀO THÁO, GIỮ NGHIỆP HỌC TÔN QUYỀN Tam Quốc diễn nghĩa là một tác phẩm có hàm nghĩa sâu sắc. Nó không chỉ là điển xưa tích cũ, mà ngay cả ở thời hiện đại đã có không ít bậc doanh nhân lấy đó làm cuốn sách gối đầu giường để học hỏi, sáng lập và gìn giữ sự nghiệp. ➖ Lập nghiệp học Lưu Bị Lưu Bị tuy là dòng dõi Hán thất nhưng lại sống đời nay đây mai đó, kiếm cơm bằng nghề bán giày cỏ, trước khi lập lên đại nghiệp thì đại đa số thời gian đều sống dưới thân phận thấp hèn. Vậy điều gì đã giúp Lưu Bị dụng lên nhà Thục? Tất cả đều nhờ vào ba yếu tố sau: 1. Có một đội nhân viên tin cậy Có thể nói, Lưu Bị là người không rành binh pháp chiến thuật nơi sa trường, bày mưu tính kế cũng lại thuộc hàng không có gì đặc sắc. Tuy nhiên về khả năng nhìn người, kết thân bằng hữu, Lưu Bị lại là người có ánh mắt hơn người. Lưu Bị có Quan, Trương, Triệu huyết chiến nơi sa trường, Ngọa Long, Phượng Sồ cố vấn chiến lược. Đây là những người có cống hiến t...

4 năm thành best seller....

Từ một thằng kỹ sư ngoài công trường, suốt ngày ăn to nói lớn, hở chút là ĐM; đùng một cái tui chuyển qua làm Sales đòi hỏi ăn nói chỉn chu hơn, nhỏ nhẹ hơn quả đúng là một cực hình. Đã vậy lại còn đâm đầu vô món Sales B2B cực khó, đòi hỏi nền tảng kiến thức và rất nhiều kỹ năng nữa mới ngu chứ. Thế nhưng đó là bước ngoặt rất lớn vì chỉ 2 năm thôi, những gì tui học được gấp 3 lần kiến thức tích lũy suốt 7 năm trời làm kỹ sư. Ngày đầu tiên đi phỏng vấn, phải đứng thuyết trình trước 5 người gồm CEO, CMO, HRM, Sales Manager và 1 bạn Top Sales khác về cách tui sẽ làm việc để đạt doanh số, tui run như cầy sấy, họa mi thu nhỏ lại còn đúng một ngón tay. Tui đứng thuyết trình mà mắt hoa đi, chả biết mình đang nói cái gì. Tất nhiên là mọi người chấm rớt ngay vòng gửi xe, còn tui thì ngơ ngơ tưởng mình đậu vì bệnh điếc không sợ súng. Ai dè sau đó 2 tuần tui đậu thiệt chỉ vì ngày nào cũng gọi điện gào thét đòi biết kết quả. Gọi số công ty không được, tui gọi cho HRM, gọi HRM xong không có câu trả...